Nhớ nhà thơ Tạ Nghi Lễ


Tạ Nguyên con trai của nhà thơ Tạ Nghi Lễ chia sẻ:  
" Thế là gần 5 năm ngày ba mất, thời gian cũng trôi đi quá nhanh, tưởng như mới ngày hôm qua mà thôi. Ba đi rồi để lại nỗi mất mát quá lớn đối với gia đình, Khi ba vừa trút hơi thở cuối cùng, con chở mẹ về để lo đám tang của ba được chu toàn. Con đã từng nghĩ rất nhiều trên đường về nhà, đường tuy gần nhưng sao thấy dài quá. Rồi suy nghĩ về cuộc sống, tương lai, lo cho mẹ, rất nhiều thứ xoay trong đầu của con, rồi những việc làm của ba còn dang dỡ. Con cũng đã cố gắng hết sức của mình để làm những gì ba còn chưa hoàn thành. Đến thời điểm này con đã thanh thản khi đã làm đúng những nguyện vọng lúc sinh thời của ba. Con nhớ lúc còn nhỏ, ba đã từng ru cho con ngủ bằng những điệu hò Miền Trung mộc mạc để đưa con vào giấc ngủ " hò ơi ... mẹ thương con ra cầu Ái Tử, vợ trông chồng lên núi vọng phu ..." Rồi những lúc con ho, ba lại thương sợ con bị hen suyễn, ba đã xoa dầu nóng hiệu Đất Đỏ, để cho con không còn ho nữa. Rồi Cu Văn mất đi, Ba mẹ và con hết sức đau buồn, ba nén đau thương đó, rồi mẹ lại bệnh nặng. Khoảng thời gian đó thật là khó cho cả nhà mình. Sau những bôn ba lưu lạc Phương Nam, ba đã hoàn thành ước nguyện của mình, được vào Hội nhà văn Việt Nam, được nhiều người biết đến. Rồi những hỉ, nộ, ái, ố của cuộc đời, ba vẫn cho qua và chỉ mỉm cười. Ba là người hạnh phúc nhất khi ba nằm xuống, có mặt đầy đủ gia đình, bạn bè thân hữu. Cái hạnh phúc đó không phải ai cũng có. Con yêu và nhớ ba rất nhiều ."

Nhà thơ Tạ Nghi Lễ cùng con trai
Qua đây, cho Đinh Thanh Hải xin gửi lời chia sẻ đến với Tạ Nguyên đã mất đi người ba yêu quý của mình, đường đời này không còn có ba bên cạnh nữa, một nỗi mất mát lớn của một đời người.
Đồng thời quê hương Quảng Trị cũng mất đi một người con ưu tú, một người con luôn hướng lòng mình về với quê hương nguồn cội.
Qua những bài thơ của nhà thơ Tạ Nghi Lễ, ta như thêm yêu thêm nhớ một miền quê " Nắng hạn cháy lưng, mưa dầm lụt lội  ", một miền quê không những bị thiên tai hàng năm trút lên đầu người dân những cơn bão, cơn lụt. mà quê hương Quảng Trị còn bị chiến tranh tàn phá, người chết nằm xuống nhiều hơn người còn sống.
Qua những lời thơ, nhà thơ Tạ Nghi Lễ đã cho mọi người thấy những nét về quê hương tuy nghèo khổ nhưng vẫn đượm tình làng nghĩa xóm, Quảng Trị như được gần hơn với mọi người khắp các vùng miền Việt Nam cũng như hải ngoại.
" Không có nơi mô như ở quê mình ,
Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ . "

Những người con Quảng Trị xa xứ mỗi khi ngồi bên nhau đều ngân lên những bài hát được phổ thơ của nhà thơ Tạ Nghi Lễ .
Tôi đã được nghe rất nhiều bài hát về quê hương Quảng Trị được phổ từ thơ của nhà thơ Tạ Nghi Lễ, tôi yêu và quý lắm, trong bài thơ NHỚ VỀ QUẢNG TRỊ  đã được nhạc sĩ Nguyễn Tất Tùng phổ nhạc, có một câu mà tôi rất thích: "Nợ áo cơm dặm đường xa ngái, Lòng hẹn lòng tôi nhé về quê. " Cái từ xa ngái sao mà hay quá vậy .
Sau này, vô Sài Gòn tôi được quen anh Phan Duy Đức cùng những người bạn thân của nhà thơ Tạ Nghi Lễ, tôi được các anh kể những câu chuyện về cuộc đời của nhà thơ TNL, nhưng tôi rất tiếc mình chưa được gặp mặt nhà thơ dù chỉ một lần.
Hôm nay, tôi đọc được những lời tâm sự của người con trai của nhà thơ TNL, những dòng chữ thật xúc động, tôi đã xin Tạ Nguyên copy những dòng tâm sự của người con nhớ về ba để chia sẻ cùng với mọi người .
Những người Quảng Trị quê tôi đã luôn yêu quý nhà thơ Tạ Nghi Lễ, thời gian có trôi qua đi, nước có chảy đá có mòn, tên ông vẫn sống mãi trong lòng người con quê Quảng Trị.
"Tôi sẽ về tìm lại ấu thơ
Con sông nhỏ một thời tắm mát
Chiều thị xã hương sầu đông thơm ngát
Tiếng ve khô cong ngọn gió Nam Lào"

 Nhà thơ Tạ Nghi Lễ
Nhà thơ Tạ Nghi Lễ tên thật là Tạ Lễ, sinh ngày 8-10-1951, tại làng Lâm Xuân, xã Gio Mai , huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, những bút danh: Tạ Tấn, Hoàng Nguyên, Mai Lý, Ái Nghi, năm 1970 tốt nghiệp trung học, 1970-1972 theo học khoa Luật và Văn Khoa tại Huế, 1973 -1975 học trường quốc qia hành chính Sài Gòn, sau 1975 TNL cùng gia đình sống tại Trảng Bom - Đồng Nai, năm 1997 TNL chuyển lên Sài Gòn sinh sống, cùng năm đó TNL đã trở thành Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam.
Nghề nghiệp: nhà giáo dạy học, nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà biên kịch, diễn viên điện ảnh, ngâm thơ trên truyền hình, ông tham gia hơn 30 bộ phim, trong đó có những phim: Người đẹp Tây đô + Hải Nguyệt ...
Tác phẩm đã xuất bản: Yêu một người làm thơ + Nàng hải sư và tôi + Những mảnh đời khác nhau + Những khoảng trời trong sáng + Đi qua lời nguyền + Ngày về .
Giữa khuya ngày 24-07-2008 nhà thơ Tạ Nghi Lễ bị tai biến, gia đình đưa TNL đi cấp cứu vào Bệnh Viện Nhân Dân Gia Định, nhưng nhà thơ Tạ Nghi Lễ đã qua đời vào lúc 15h50 ngày 25-07-2008 (nhằm 23 tháng 06 năm Mậu Tý). Hưởng dương 58 tuổi.
Đạo diễn Lê Cung Bắc người con làng Xuân Thành, xã Triệu Độ, huyện Triệu Phong, Quảng Trị, trong một bài báo mới đăng ngày 27-7 nhắc về Tạ Nghi Lễ rằng: " Tạ Nghi Lễ là một người rất tình cảm. Đối với gia đình, Lễ rất chỉn chu. Đối với bằng hữu, Lễ rất nhiệt tình. Tôi thương Lễ, một người em đồng hương thân thiết. Tôi quý Lễ, một con người tài hoa. Tạ Nghi Lễ hoạt động và thành công trên nhiều lĩnh vực văn hóa văn nghệ, đó là một khả năng hiếm có. Có lần nghe Lễ ngâm thơ về quê hương Quảng Trị, tôi đã không cầm được nước mắt vì nỗi hoài hương ".

Sài Gòn 06/06/2013
Đinh Thanh Hải

.
NHỮNG LỜI CHIA SẺ CỦA ANH EM BẠN BÈ :
 

Anh Nguyễn Ngọc Trường: 6 giờ sáng Ngày 23 Tháng 6(Âm lịch) Tôi đang ở Quảng Trị ( về Quê kỵ Ông Cố ) thì nghe điện thoại của Nhạc sỉ Vũ Hoàng gọi : "Ông Trường ơi Anh Lễ bị đột quỵ nặng lắm đang cấp cứu tại BV Gia Định... chắc không qua khỏi " Vậy là chưa kịp cúng Tôi xin phép Chú Bác thắp nhang trước rồi lật đật chạy vô sân bay Huế. Trên đương đi qua Hải lăng mấy lần Tôi định kêu tài xế dừng xe để lấy một " NẮM ĐẤT QUÊ HƯƠNG " Về để vào quan tài Anh khi liệm... ". Vì anh có viết: " Nếu một mai phài xa Quảng Trị...Tôi sẻ mang theo nắm đat quê hương..." nhưng trời ơi lúc đó Tôi sợ xui xẻo nên không dám lấy về... không Ai dám nghĩ Anh phải đi sớm như vậy Anh Lễ ơi...
Anh Hà Đình Nguyên ở báo Thanh Niên chia sẻ : "Chiều ngày 25-07-2008 tôi đang ngồi với một người bạn trong Khu Du lịch Văn Thánh (Bình Thạnh, SG) thì tòa soạn báo Thanh Niên điện cho biết anh Tạ Nghi Lễ vừa mất. Chiều hôm đó Sài Gòn mưa lớn, tôi đội mưa đi tìm nhà của anh, điện thoại hỏi Trần Đình Thu, Thu cho biết số nhà là 67/203/05 Bùi Đình Túy, Bình Thạnh. Lòng mừng khấp khởi vì tôi cũng đang mướn nhà trọ trên đường này nhưng càng tìm càng rối, bởi vô vàn ngõ ngách như mê lộ. Thấy một căn nhà có treo cờ tang, ập vô nhưng... lộn chỗ. Cuối cùng cũng tìm ra: anh vừa được đưa từ bệnh viện Gia Định về và tôi là nhà báo đầu tiên có mặt...
Anh em chúng tôi là chỗ thân thiết: đồng hương gốc (Quảng Trị), đồng hương nhánh (Thống Nhất, Đồng Nai), đồng hương hiện tại (Sài Gòn) và đồng nghiệp (thơ văn, báo chí)... Sinh thời, lúc tôi còn là Trưởng GĐAT Đồng Nai anh đã động viên, giúp đỡ tôi rất nhiều.Thi thoảng tôi cũng thường ghé nhà anh ở giáo xứ Quảng Biên (Trảng Bom, Đồng Nai) anh em chuyện vãn...
Lên Sài Gòn cũng thường gặp anh trong những sinh hoạt văn nghệ, vẫn tình cảm (dù đôi khi cũng có những đụng chạm nho nhỏ) nhưngrất quý mến nhau...Hôm nay tình cờ, đọc được những hoài niệm về Tạ Nghi Lễ của Đinh Thanh Hải, tôi thật sự xúc động nhớ về một người anh thân thiết và mạo muội viết vài dòng để sẻ chia. Xin thứ lỗi nếu như có ai đó không vừa ý ! "

Anh Nguyễn Dũng: Thời gian đó tôi đang ở nước ngoài được mọi người báo mà không tin nổi Anh đã thực sự ra đi. Khi còn ở cty cũ mình cũng có rất nhiều thời gian làm việc và vui chơi với tôi. Giọng nói đó, tiếng cười đó khuôn mặt luôn rạng ngời... Mới đó mà đã 5 năm. Hình ảnh và mẫu người lạc quan tôi nghĩ chưa thấy ai như Anh vậy.



----------
NHỮNG BÀI THƠ CỦA NHÀ THƠ TẠ NGHI LỄ:
.
Quê mình 
Thơ Tạ Nghi Lễ
 Có nơi mô như ở quê mình
Nghĩa trang trắng mỗi triền cát mặn
Hạt lúa củ khoai giữa mùa Nam nắng
Bưng chén cơm ăn sao đắng cả lòng.
Có nơi mô như ở quê mình
Mẹ đợi con, tóc hóa ngàn lau trắng
Lưng nặng thời gian, nghìn ngày trên bến vắng
Đứa tận miền Nam
Đứa ở Trường Sơn
Biền biệt không về...
Có nơi mô như ở quê mình
Cổ Thành chừ hắt hiu nỗi nhớ
Chiến tranh đi qua, một thời đạn lửa
Hòn đá nào còn vọng mãi âm xưa.
Có nơi mô như ở quê mình
Khúc ruột thắt giữa hai miền đất nước
Đất chật, họ tên không cần thêm chữ lót
Cơ cực gì đeo đẳng suốt trăm năm.
Có nơi mô như ở quê mình
Nắng hạn cháy lưng, mưa dầm lụt lội
Trời thử thách người, trời như bắt tội
Cơn bão tan rồi, cây bí lại vàng bông.
Không có nơi mô như ở quê mình
Nên ai đi xa cũng hoài nỗi nhớ.
...........
GỬI QUẢNG TRỊ THÂN YÊU
 Thơ TẠ NGHI LỄ
Xin tạ lỗi cùng quê hương
Hai mươi năm chưa hề trở lại
Nợ áo cơm, dặm đường xa ngái
Lòng hẹn lòng tôi nhé, về quê.
Tôi sẽ về tìm lại ấu thơ
Con sông nhỏ một thời tắm mát
Chiều thị xã, hương sầu đông thơm ngát
Tiếng ve khô cong ngọn gió Nam Lào.
Tôi sẽ ngược đường Chín
Từ Đông Hà, Mộc Đức, Lâm Lang
Phiên chợ Huyện, ngày xưa
Cam Lộ Ấu thơ tôi mê mải đi tìm.
Tôi sẽ xuôi dòng sông Hiếu
Về Lâm Xuân, Nhĩ Hạ, Gio Linh
Đêm sóng biển, rạt rào bất tận
Não lòng người: "... ăn nửa trái sim".
Tôi về với trăng đêm cầu An Lạc
Mối tình đầu tôi đã đánh rơi
Em giờ cuối chân trời trôi dạt
Trong đục nào, em chạnh nhớ đến tôi.
Tôi sẽ về ăn nem chợ Sãi
Món quê hương thèm đến nao lòng
Mùa lũ lụt, hương rằm tháng bảy
Thạch Hãn đôi bờ, sóng nước mênh mông.
Tôi sẽ về ngã ba Long Hưng
Trăng mát lạnh một trời tỉnh lỵ
Tôi, chú bé, ngày xưa trọ học
Phượng rụng vai người xao xác mùa thi.
Tôi sẽ về La Vang
Nghe chuông đổ đôi bờ nhật nguyệt
Tiếng cầu kinh trầm buồn, tha thiết
Ai như tôi đi, giữa cõi vô cùng.
Tôi sẽ về thăm,
Về thăm tất cả
Từ bờ tre, giếng nước, ao làng...
Ai cũng có một thời tâm tưởng
Suối nguồn nào cũng trở lại với dòng sông.
   T.N.L
----------
NHỚ VỀ QUẢNG TRỊ
Nhạc: Nguyễn Tất Tùng
Thơ: Tạ Nghi Lễ
Xa Quảng Trị
Quê hương tôi
Hai mươi năm chưa hề trở lại
Nợ áo cơm dặm đường xa ngái
Lòng hẹn lòng tôi nhé về quê.
Đêm thương nhớ nhiều những kỷ niệm xưa
Sao vương vấn hoài tháng ngày tuổi ấu thơ.
Con sông nhỏ một thời tắm mát ơ .....
Nơi mối tình đầu tôi đã đánh rơi
Nay chốn quê người thương nhớ khôn nguôi
Sông Thạch Hãn muôn đời vẫn chảy
Như nghĩa tình tôi với quê hương
À ơi, ơi à ơi
Nơi chôn nhau cắt rốn khi ra đời
Nên tôi thương tôi nhớ trọn đời
Tôi sẽ về ơi Quảng Trị ơi
Tôi sẽ về tìm kỷ niệm xưa
Giếng nước ao làng bên hàng dừa xanh
Thương ánh trăng vàng Nhi Hạ ,Gio Linh
Cho dù ở phương trời phiêu bạt
Nhưng suối nguồn nào cũng về với biển đông.
PS: Bài thơ Nhớ Về Quảng Trị đã được nhạc sĩ Nguyễn Tất Tùng phổ nhạc, một bài hát mà nhiều người con quê Quảng Trị yêu thích.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến