Thơ tiễn quan bác

 
Lá khô rơi rụng đó mà ...

TIỄN QUAN BÁC VỀ VƯỜN

Hôm nay, mọi người đi ăn tiệc.
Mừng cho quan, bác đã về vườn.
Mấy chục năm ni, hoài bận rộn.
Chuyện nhỏ, chuyện to bác vẫn xen vào.
Vung tay qua trán, tức thời tan biến.
Việc hóa xong ngay, chẳng khó gì.
Một bàn tay, ôi đầy uy lực.
Năm ngón thôi, mà che cả bầu trời ...
Quan bác thời giỏi mưu và trí ...
Hô có thành không, không mà có bất ngờ.

Ừ, hay là quan bác thời giác ngộ
Học theo lời của đấng tối cao:
"Sắc bất dị Không, Không bất dị Sắc;
Sắc tức thị Không, Không tức thị Sắc."
Nghĩa của nó ôi sao mà tuyệt:
"Sắc chẳng khác Không, Không chẳng khác Sắc,
Sắc tức là Không, Không tức là Sắc."

Ta cùng vạn vật đều là Sắc ...
Chỉ tạm bợ giữa chốn dương trần.
Rồi mơi mốt, hồn ta lìa khỏi xác.
Hóa trở về của cái Không Không ...
Rồi luân chuyển, ta thành cái Sắc
Vòng luân hồi, biến chuyển cứ Sắc - Không

Thôi nhé, người dân tôi tiễn quan bác.
Tạm xa đi quyền bính với danh đầy,
bao nhiêu năm, lộc cao như núi.
về đi thôi, an hưởng cả đời ...

Ừ quên ... xin cho tôi gửi lời khuyên nhủ:
Quan bác về vườn nhớ quy y.
Ăn chay, niệm Phật thời hối cải.
Đem bạc tiền, giúp đỡ dân đen.
Thì mới mong rằng quan hóa kiếp
Tội nhẹ đi, ắt sẽ được lên trời.

Sài Gòn 19-08-2014
Đinh Thanh Hải

Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến