Đã đời eng hi ...


Xưa quê hay đặt tên con thiệt xấu cho ma quỹ không có bắt bớ, bệnh tật, chết chóc. Nhiều cái tên đã dính mãi cả một đời, ban đầu thì ốôc dộôc nhưng rồi cũng thành quen. Con trai thì cu, con gái thì bé ... nặng hơn là chó nậy, chó bé, đốc chút, đốc to, đốc nậy ...
Gia đình ông giáo làng đẻ con ra và đặt tên cho con là đốc chút, theo ngày tháng lớn lên, đốc chút cũng được ba mẹ cho ăn học đàng hoàng. Chiến tranh tan khói đạn thì độc chút được bà con cho đi dạy học, mới lớp 7 thôi nhưng biết còn hơn không, dạy chặp cũng thành quen. Vậy là Đốc Chút nối nghiệp của người cha, một vị giáo của làng quê này.

Thời gian vùn vụt trôi qua, Đốc chút cũng cưới vợ như bao trai làng. Đêm động phòng, đốc chút háo hức bên vợ, cô vợ e thẹn véo vào da: eng từ từ chút eng ... Khi cú đâm đầu đời vào da thịt người vợ trẻ, Đốc chút vội la lên: Ui chầu chầu ...

- Cô vợ hốt hoảng tưởng chồng đau, vội hỏi: Có sao không eng ơi, eng đau à ?
- Sướng mụ nội chơ đau mô vợ ơi, úi chầu chầu ...
- Đã đời eng hi ...

Ngày ngày Đốc chút đi dạy một buổi, còn một buổi thì ở nhà làm thợ sửa xe, vá, bơm. Mấy cha con cặm cụi sửa xe rứa chơ cũng thu tiền khá phết. Nhiều đứa học sinh nghèo không có tiền mà xin bơm là Đốc chút nhăn nhỏ: Mua xe mà không mua nổi bơm răng, bơm tau mua chơ có phải của chùa mô mà mượn với xin. Đây bơm đi ... Thằng học trò hì hục bơm bắt đọa mà không được, vì đâu biết Đốc chút đưa cái bơm bị hư.

- Chú ơi sửa xe đạp cho con, hắn bị hư chi mà chạy không được.
- Rồi, ngồi đó thầy sửa cho ...

Độc chút vừa sửa xe vừa nhăn nhó như khó sửa lắm, một loại bệnh thật nan y, một tay cầm mỏ lê văn mấy con óc ... mỗi lần vặn xuống một vòng là cái miệng Đốc chút vang lên: Úi chầu chầu ... úi chầu chầu.

cái nhà tranh cũ nát xưa kia nay đã thành căn nhà gỗ khang trang, cánh cổng và tường rào kín mít, ai vô phải gọi ý a ý ới một chặp mới có người ra mở cửa cho vô. Ai đi ngang cũng nhìn và nói: Đốc chút ni mần chi mà giàu ghê bây ? Nhưng làng quê mà kín cổng cao tường ri thì ai mà ghé thăm hè.




Nồi cá lóc kho nghệ

- Eng ơi vô ăn cơm, có mấy con cá tràu kho nghệ ngon hung ...

Hai vợ chồng ngồi ăn ở gian bếp, phía bên trong một bà già thoi thóp nhìn ra ngoài, một đứa con trai ruột và đứa con dâu đang ngồi ăn cơm với cá tràu ... Bà già thèm được mút một miếng cá thôi cũng đỡ cơn thèm. Trong đầu bà cụ chửi thầm: Tổ cha tụi nó, chơi mà "dzem xèm" tau là răng? Đồ con cái bất hiếu, biết rứa ngày xưa đẻ trứng ra luộc ăn cho rồi.

- Ui chầu chầu ... Độc chút lại vang lên khi vừa bỏ miếng cá vô miệng.
- Cô vợ cười tươi như hoa và lại vang lên: Đã đời eng hi ...

Mùi cá tràu kho nghệ, thêm gừng với ném thơm chi lạ, mùi nó lan tỏa cả khu nhà bên, băng qua bãi mía, nương dâu ... ra tận mấy nhà sau bợơc roọng mà vẫn còn ngửi thấy mùi thơm. Xui cho ai mà ngửi phải mùi cá kho, nước miếng tuôn ra chùi không kịp.

Đang ăn vợ nói với Đốc chút: Eng ơi heo nhà miềng bán được rồi đó, eng dùng tuyệt chiêu của eng đi.

Độc chút nghe lời vợ, chơi chiêu nuôi heo trước hai ngày chờ bán. Đốc chút không cho heo ăn uống chi, heo đói meo kêu ồn cả xóm. Sau đó Đốc chút mới lấy cám, trộn với thân chuối, cùng với pin con Ó. Rồi lão đốc chút lấy ớt hiểm chà vào lỗ đít con heo, cho nó nóng mà thót lại, không thể ỉa được. Bụng con heo trướng lên vì uống nước và thức ăn không tiêu. Khi bán đi heo vọt lên cả chục cân, ôi lời to quá ...

- Hu hu hu  lạy bà đi qua lạy bà đi lại, mua giúp con thịt heo nhà mổ.

Con heo vừa chở lên Đông Hà thì nó lăn quay ra chết, tội nghiệp quá chừng ... Phải mang về mổ và mời thầy cô trường tiểu học nơi ông Đốc chút dạy mua giúp. Đốc chút nói với đám giáo viên: bơ bay, mua thịt heo nhà thầy nuôi, ngon lắm ... ui chầu chầu. Thầy nuôi chăm kỷ, thịt ngon lắm.

- Ê mua đại vài lạng thịt heo đi mi ơi, không là thầy hiệu trưởng đì cho xói trán.

Năm nay, gió lào về sớm hơn mọi khi, những con gió mang theo cái nóng đến chi lạ, con chó đốm phải chạy ra gốc cây khế, lấy chân đào bới một cái hố .... rồi chui vô đó mà nằm, mồm nó thở thật đáng thương. Các cô giáo phải ở làng đạp xe đi dạy sớm, đến cho kịp chuẩn bị giờ lên lớp, đang đi ngang qua nhà thầy giáo thì bà cụ chạy ra chặn mấy cô lại: Ôi chao ui dạy với dỗ chi hè, toàn cái thứ bất hiếu với cha mạ, cái chi ngon cũng ăn với nhau, chỗ nằm mát cũng treng hết ... xong còn hì hục cười và nói với chắc: Đã eng hi ?

Các cô cúi mặt mà đi tiếp ... bỏ lại bà cụ phía sau la làng la xóm, vì thằng con làm nghề giáo mà chẳng nên thân, coi người mẹ già không ra gì hết.

- Eng ơi, mạ eng nay đã chết rồi, thôi em đưa mạ em về ở với vợ chồng miềng nghe.

Làng trên xóm dưới chộn rộn tin thầy đốc chút đưa mạ vợ về ở chung ... ai cũng lắc đầu ngao ngán, mạ ruột không lo đi lo mạ vợ. Ở quê mần rứa họ cười cho thúi mũi. Nếp phong kiến xưa vẫn còn đè nặng lên tâm trí bà con. Ở rễ là chó chui gầm giường ... còn con gái đi lấy chồng là thành con người ta, lâu lâu về thăm tý thì được, chứ mang mạ ruột vô nhà ở thì coi răng cho đặng.

Bà con chộ rứa phát bưa, lắc đầu và nói lại câu của đôi vợ chồng hay nói: Ui chầu chầu, đã đời eng hi.

Truyện ngắn
Đinh Thanh Hải
Sài Gòn 26-07-2015

............

+ Đọc truyện: https://youtu.be/rWD8DprkmBk
+ Website: http://www.dinhthanhhai.com/2015/07/a-oi-eng-hi.html
+ Facebook: https://www.facebook.com/notes/dinh-thanh-hai/%C4%91%C3%A3-%C4%91%E1%BB%9Di-eng-hi-/1046122452065461?pnref=story
+ Đời mẹ vô phước: http://www.dinhthanhhai.com/2015/07/oi-me-vo-phuoc.html



Nhận xét

Bài đăng phổ biến