Đôi lời gửi Đinh Văn thống và Lê Đức quảng


Đinh Văn thống ơi, ĐTH có đôi lời với thống nhé: Sao thống thấp hèn đến mức không dám lấy họ tên thật của mình do bác Ngô đặt để nói chuyện, mà tạo tên Hùng Vân Nguyễn, núp khuôn mặt dưới chữ tâm mà trong khi bản thân thống chẳng có tâm chút nào. Thống có nghe câu: "Văn tức là người". Anh có thể tạo ra tên họ khác, ẩn khuôn mặt của mình, nhưng cái lời văn nó sẽ lộ ra tất cả, và người đọc sẽ nhận ra. Những lời nói và suy nghĩ thì khó mà che đậy lắm. 


Thống có thấy bác Ngô cha mình đạp xe đạp từ phường hai Đông Hà về quê chăm sóc, vun vén cho họ tộc , cho quê không? Tuổi đã quá già, nhưng rất mực vì quê hương, họ tộc. Chiếc xe đạp lọc cọc ngược gió Lào ôi thật mệt, thanh niên đạp còn đuối sức huống chí là người tuổi cao như bác Ngô. Ai ai cũng quý mến bác Ngô vì điều đó. Cái lòng yêu quê là sức mạnh cho bác Ngô đạp xe đạp lên về được như vậy, chứ người bình thường thì chẳng ai làm được đâu, tuổi đó đúng ra là nghỉ ngơi, an dưỡng thân già.

 Bác Ngô hiện nay tuổi đã rất cao nhưng vẫn lặn lội ra bắc để gắn kết họ tộc ... Có lần ĐTH về làng An Giạ và gặp bác Ngô, bác đã rất vui khi gặp tôi, bác cứ nói cố lên nhé, tuổi trẻ mà quan tâm họ tộc là quý lắm. 

  Bác Ngô là một giáo viên trường ở quê, bao nhiêu năm đi dạy bác Ngô vẫn sống với chữ An Giạ, bác vẫn truyền dạy cho đám học trò hãy yêu thương, trân quý, bảo vệ làng quê: "Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày. Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi".

 Thống đã mang thêm cái tội bất hiếu với cha của mình, thúc ép cha phải gọi cho ông Đinh Bá Lộc nói đúng tên làng An Dạ, rồi có người viết sử tên làng, ông Lộc hỏi ai viết thì chịu thua, sao cái gì của làng ông Lộc cũng biết mà chuyện viết sử thì không? Thống thấy có tội nghiệp không khi cha bị con ép làm cái việc đó, trong khi cha già yếu mà phải chiều con bênh vực cái sai.


Bằng chứng của Thống ở đâu ngoài mấy cuốn sách "giả sử" ?


An Dã nó là trấn của Hải Lăng, đừng có vơ vào để cho làng ta "oai" (trong suy nghĩ của thống)

Một vài người cố đi thay đổi tên lang để làm gì? Để ghi vào sách sử của làng: người có công tìm ra tên làng ghi trong cuốn Ô châu cận lục gì đó ? ĐTH lên mạng tiềm hiểu thì họ ghi như vậy: "Ô Châu cận lục (chữ Hán: 烏州近錄, có nghĩa "ghi chép về Ô Châu gần đây") do Dương Văn An (楊文安) (1514 – 1591) làm từ năm 1553, sửa chữa và ấn hành vào năm 1555, dưới triều vua Mạc Tuyên Tông. Đây là tài liệu "địa phương chí sớm nhất" của Việt Nam, ghi chép về nhiều phương diện như núi sông, thành quách, phong thổ, nhân vật...của dải đất miền Trung từ Quảng Bình trở vào đến Quảng Nam ở thế kỷ 16" . Huyện Hải Lăng (nay thuộc Quảng Trị), gồm 5 tổng: Hoa La, An Thư, An Dã, Câu Hoan, An Khang. (An Dã này đừng kéo vào là nguồn gốc làng An Giạ nhé !)
 
Rồi tiếp theo lời thống nói là xưa tên làng là An Dã, vậy Dã nó khác Dạ nhé thống ? Nhưng cái đặc biệt thống nên ghi nhớ trong đầu của mình: TÊN ĐỊA DANH, TÊN LÀNG XÃ THÌ KHÔNG CẦN PHẢI DỊCH NGHĨA, DỊCH THEO CHỮ HÁN.


Trước giờ giấy tờ hành chánh rành rành là An Giạ mà? Sao ngu muội như vậy thống nhỉ?

Họ Lê phái 2 sau khi biết chuyện, đã họp lại và mở gia phả ra kiểm tra, chú Lê Bắc trưởng phái xác nhận ghi là An Giạ và nói sửa ngay cho đúng. Tính khí chú Lê Bắc thì ai cũng biết, nếu đúng chú luôn bảo vệ, còn sai đừng có hòng chú theo. Tấm lòng của chú Bắc luôn yêu làng quê, bao nhiêu năm bôn ba, đến khi về hưu là về với làng. Nếu ai đó nghĩ vì tiền mà sửa lại tên làng thì rất sai lầm.


Bà con dân làng họ hiền quá thống à, nên mới bị những vị như thống ngang tàng làm càn. Họ ủng hộ ĐTH này nhiều lắm thống, không ai đồng tình việc một cá nhân nào đổi tên làng.

Hãy để bà con tôn trọng bác Ngô, đừng kéo người cha già vô cái chuyện Bất Hiếu này.

Ông bà xưa nói hơi tục nhưng đúng: " Đẻ đứa con khôn mát lồn rười rượu, đẻ đứa con dại tê tái cái lồn. "


Nếu không ai đổi tên làng An Giạ của ĐTH thì nó không lên tiếng như vậy đâu thống à. Cha con quảng quẹt khu đi theo thống và giờ lòi cái đuôi đạp bỏ "cái làng quê nhỏ bé" đó. Chính thống còn khen: "đúng là con của người có học "

Không ai chấp nhận việc đổi tên làng cả, hãy ngồi lại và suy nghĩ việc ta làm. Hãy dừng lại khi quá muộn, đừng kéo cha già Đinh Ngô, anh Trai cùng con cháu vào cuộc đổi tên làng như vậy. Tội này là tội BẤT HIẾU với tổ tông, gây đau lòng cho những người con quê yêu làng An Giạ.

Thống mượn tên người khác nói với tôi: "Anh ĐT Hải là người yêu quê hương ư?????????????????? Ông cha ta có nói hãy uốn lưỡi 7 lần trước khi nói ra một điều gì đó, nhưng tui thấy anh chẵng cần uốn lưởi nên những điều anh nói ra thật chẳng có đồng xu nào cả. Anh nói anh yêu quê vậy anh thể hiện qua những hành động gì nhỉ? Chửi bới, xúc phạm, và có những hành động đê hèn như thế gọi là yêu quê à? Từ lúc anh trưởng thành đền giờ anh đã về quê nơi anh yêu quý được bao nhiêu lần? Anh về thắp hương cho các Ông Bà Tổ Tiên của anh được mấy nén rồi nhỉ? Anh đúng là yêu quê thật đấy."

thống nói: " ông cha ta nói uốn lưỡi 7 lần " phải không? Thế việc làm đi đổi tên làng An Giạ mà thống đang cố làm cả chục năm nay thì thông có suy nghĩ không? Ai ai cũng lên án thậm chí chửi mà thống có thấm, có hiểu, có ngộ ra ?

Anh nói tôi yêu quê thể hiện qua hành động gì ư? Cái này tôi sẽ để người đời trả lời giúp nhé, tôi trả lời thì chẳng hay tý nào, như việc anh thống tự đặt tên mình là TRÚC SƠN, việc này chẳng khác nào ta bỏ tiền ra đi thuê người tạc tượng của mình ! Còn anh thống và Lê Đức quảng đã làm gì cho quê hương ngoài việc đi đổi tên làng, làm đau buồn bao nhiêu người con của làng An Giạ?

Lê Đức khánh con trai Lê Đức quảng viết: "Anh nói tôi là lạc mất quê hương. Tôi thì nghĩ khác đấy. Tôi nghĩ anh chẳng có tư cách gì để nói với tôi điều đó cả. Anh không biết gì về tôi và suy nghĩ của tôi. Người ta không thể gắn bó và yêu thương một nơi mà nơi đó không bao giờ có trong suy nghĩ của người đó, không có một kỷ niệm hay ký ức gì với nó cả. Dễ hiểu là cái làng đó là nơi anh yêu thương vì đó là nơi anh sinh ra và lớn lên, nơi tuổi thơ anh ở đó. Ba tôi cũng sinh ra và lớn lên ở đó, nhưng đó hoàn toàn là câu chuyện của riêng ba tôi, của riêng anh và của tất cả những người sinh ra và lớn lên ở cái làng đó. Tôi sinh ra ở một nơi khác, nơi tôi có đầy ắp những kỷ niệm, những niềm vui nỗi buồn, nơi tôi có bạn bè gia đình. Tại sao tôi phải yêu, phải quý một cái làng mà chẳng có điều gì đặc biệt trong tôi? Tại sao tôi phải đứng chung với anh trong cái danh sách là những người con làng An Dạ (An Giạ)? Anh tự hào gì ở cái làng quê của anh nào? Có con sông, bến đò, có những người hiền hòa tốt bụng. Tôi dám cá với anh là cả trăm làng quê trên đất nước Việt Nam này đều có những điều đó. Tôi yêu nơi tôi sinh ra và lớn lên, tôi yêu nơi tôi đang sống và làm việc. Cho nên anh chẳng có tư cách gì để nói với tôi là tôi là con người mất gốc hay bất kỳ ý nào như thế."



Sau khi viết xong thì được Đinh Văn thống viết chia sẽ ngay: " Đúng là con của con người có học." Thống ơi, thống đọc một bài của một thằng oắt con miệt thị làng An Giạ, mà thống vẫn khen à? Như vậy đủ hiểu thống có yêu quê hương hay không, và thống cùng Lê Đức quảng PHÁ LÀNG là điều dễ hiểu.

Sài Gòn 08-07-2015
Đinh Thanh Hải 

................. 



VÀI LỜI VỚI LÊ ĐỨC KHÁNH CON TRAI LÊ ĐỨC QUẢNG

Bắt đầu nói chuyên chúng ta thiết lập quan hệ tạm thời để tiện việc xưng hô, Bác lớn tuổi hơn Ba, con nên gọi là Bác, còn con thì nhỏ tuổi Bác sẽ gọi là con. Chuyện này không phải là chính trị chính em gì mà nói phe này phe nọ, chúng ta sẽ nói chuyện trên tinh thần đoàn kết và xây dựng, không miệt thị lẫn nhau, Bác nghĩ nói như thế sẽ không đến đâu.

Bác nghĩ rằng, quê hương là những hình ảnh đẹp nhất của một quãng đời đã sống, quê hương còn là những tình yêu thương đằm thắm, không phai nhạt theo thời gian và ngăn cách bởi không gian. Tình yêu quê hương là niềm nhung nhớ khó nguôi ngoai, nhưng không gây ra đau đớn trái lại nó lại làm đẹp cho tâm hồn. người ta còn ví quê hương dạt dào như bầu sữa Mẹ.

Con nói rằng: “ Tại sao tôi phải yêu phải quý cái làng mà chẳng có gì đặc biệt trong tôi ?”. Có phải đây là lỗi của người lớn, đã không đưa con về thăm lại làng quê, nơi Ba con đã gắn bó một thời, chắc chắn Ba con sẽ yêu cái nơi mà con nói chẳng có gì đăc biệt trong con, Bác cũng bỏ làng ra đi lập thân nơi xứ lạ, cháu nội của Bác cũng sinh ra tại Sài Gòn, nhưng cứ ba năm thì ba nó lại cho chúng về thăm quê, bây giớ lớn lên trong tâm trí của nó vẫn thường nhắc nhở đến làng quê, và cứ thế quê hương sẽ gắn bó chúng nó suốt đời.

Con hỏi rằng: “Tại sao tôi phải đứng chung với các anh trong cái danh sách là những người con làng An Dạ hay An Giạ gì đấy”. Có đấy, trong cái danh sách những người con làng An Giạ có tên Ba con và của con, ở đâu con biết không? Ở trong Gia Phả đang thờ tại nhà thờ Phái 2 Họ Lê, không tin con cứ về đó mà mở ra là có ngay mà, có lẽ nào con lại từ chối tên con trong danh sách đó sao?
Câu hỏi tiếp theo này của con, như một vết dao cứa vào tận tâm can của những người con làng An Giạ hay An Dạ. Con hỏi rằng: “Anh tự hào gì về cái làng quê của anh nào ?”.

Tại sao không tự hào nhỉ ! trong mắt con là “cái làng quê bé nhỏ” nhưng tận đáy lòng cùa Ba con và của Bác của tất cả những người con dân làng (trừ con ra nhé) thì đó là mãnh đất rất đỗi thiêng liêng, mọi người ai cũng trân quý, khi ai gọi đến tên làng thì trong lòng tự nhiên trào lên một cảm xúc bồi hồi , xúc động, . Trên đất nước ta đâu cũng có cây đa, bến nước con đò, cũng lũy tre làng, nhưng mỗi nơi mang một sắc thái riêng, mỗi nơi có riêng từng kỷ niệm, chứ làm sao con đánh đồng những hình ảnh này tầm thường quá vậy. Có nhà thơ nói rằng “Đất bỗng hóa tâm hồn” vậy thì hình ảnh quê hương in vào tâm hồn con người mỗi nơi một khác. Còn mồ mã Tổ tiên Ông Bà nằm xuống nơi đây, thì mãnh đất ấy thiêng liêng vô cùng.

Con hỏi như thế là xúc phạm đến lòng tự trong của dân làng , câu hỏi làm tổn thương cho những người con xa quê luôn mang trong mình hình ảnh về quê hương ngoài ấy. Bác tin rằng con dân làng An Dạ hay An Giạ sẽ trả lời cho con.


Con chim có Tổ để quay về, thì con người phải có Tông để tôn thờ cái thâm ân trời biển ấy. Hoc chữ Hán rộng như Ba con, ông ấy thừa nhận thức để hiểu câu thơ : “Nhật mộ hương quan, hà xứ thị” tiếng nói xé lòng của một ngừoi xa xứ, trong bóng chiều tà, lang thang trên đất khách mà không biết quê hương ở nơi nào.


Con biết rằng “cái làng quê bé nhỏ” ấy cũng là một cộng đồng nhỏ của nhân loại, trong nhân loại to lớn mà con đề cập tới, cũng có cái làng quê bé nhỏ này chứ. Con “khát khao tình yêu, sự tim kiếm tri thức và lòng thương xót cho sự đau đớn của nhân loại”. Sao con không tìm cái tri thức về tình yêu quê hương , tri thức về nơi chôn nhau cắt rốn của Ba con. Sao con không xót thương cho sự đau đớn của dân làng An Dạ hay An Giạ, khi con miệt thị và chối bỏ quê hương.
 
Bác hy vọng con sẽ thành công trong cuộc sống, thực hiện những ước mơ của con, chào con và luôn tiện cho Bác gửi lời thăm Ba Má,

Sài Gòn 08-07-2015
Bác Đinh Bá Lộc

Đọc bài kẻ miệt thị làng An Giạ: http://www.dinhthanhhai.com/2015/07/ke-miet-thi-lang-gia.html


Nhận xét

Bài đăng phổ biến