Đôi lời với con trai Lê Đức Quảng





VÀI LỜI VỚI LÊ ĐỨC KHÁNH CON TRAI LÊ ĐỨC QUẢNG

Bắt đầu nói chuyên chúng ta thiết lập quan hệ tạm thời để tiện việc xưng hô, Bác lớn tuổi hơn Ba, con nên gọi là Bác, còn con thì nhỏ tuổi Bác sẽ gọi là con. Chuyện này không phải là chính trị chính em gì mà nói phe này phe nọ, chúng ta sẽ nói chuyện trên tinh thần đoàn kết và xây dựng, không miệt thị lẫn nhau, Bác nghĩ nói như thế sẽ không đến đâu.

Bác nghĩ rằng, quê hương là những hình ảnh đẹp nhất của một quãng đời đã sống, quê hương còn là những tình yêu thương đằm thắm, không phai nhạt theo thời gian và ngăn cách bởi không gian. Tình yêu quê hương là niềm nhung nhớ khó nguôi ngoai, nhưng không gây ra đau đớn trái lại nó lại làm đẹp cho tâm hồn. người ta còn ví quê hương dạt dào như bầu sữa Mẹ.
Con nói rằng: “ Tại sao tôi phải yêu phải quý cái làng mà chẳng có gì đặc biệt trong tôi ?”. Có phải đây là lỗi của người lớn, đã không đưa con về thăm lại làng quê, nơi Ba con đã gắn bó một thời, chắc chắn Ba con sẽ yêu cái nơi mà con nói chẳng có gì đăc biệt trong con, Bác cũng bỏ làng ra đi lập thân nơi xứ lạ, cháu nội của Bác cũng sinh ra tại Sài Gòn, nhưng cứ ba năm thì ba nó lại cho chúng về thăm quê, bây giớ lớn lên trong tâm trí của nó vẫn thường nhắc nhở đến làng quê, và cứ thế quê hương sẽ gắn bó chúng nó suốt đời.
Con hỏi rằng: “Tại sao tôi phải đứng chung với các anh trong cái danh sách là những người con làng An Dạ hay An Giạ gì đấy”. Có đấy, trong cái danh sách những người con làng An Giạ có tên Ba con và của con, ở đâu con biết không? Ở trong Gia Phả đang thờ tại nhà thờ Phái 2 Họ Lê, không tin con cứ về đó mà mở ra là có ngay mà, có lẽ nào con lại từ chối tên con trong danh sách đó sao?
Câu hỏi tiếp theo này của con, như một vết dao cứa vào tận tâm can của những người con làng An Giạ hay An Dạ. Con hỏi rằng: “Anh tự hào gì về cái làng quê của anh nào ?”.
Tại sao không tự hào nhỉ ! trong mắt con là “cái làng quê bé nhỏ” nhưng tận đáy lòng cùa Ba con và của Bác của tất cả những người con dân làng (trừ con ra nhé) thì đó là mãnh đất rất đỗi thiêng liêng, mọi người ai cũng trân quý, khi ai gọi đến tên làng thì trong lòng tự nhiên trào lên một cảm xúc bồi hồi , xúc động, . Trên đất nước ta đâu cũng có cây đa, bến nước con đò, cũng lũy tre làng, nhưng mỗi nơi mang một sắc thái riêng, mỗi nơi có riêng từng kỷ niệm, chứ làm sao con đánh đồng những hình ảnh này tầm thường quá vậy. Có nhà thơ nói rằng “Đất bỗng hóa tâm hồn” vậy thì hình ảnh quê hương in vào tâm hồn con người mỗi nơi một khác. Còn mồ mã Tổ tiên Ông Bà nằm xuống nơi đây, thì mãnh đất ấy thiêng liêng vô cùng.
Con hỏi như thế là xúc phạm đến lòng tự trong của dân làng , câu hỏi làm tổn thương cho những người con xa quê luôn mang trong mình hình ảnh về quê hương ngoài ấy. Bác tin rằng con dân làng An Dạ hay An Giạ sẽ trả lời cho con.

Con chim có Tổ để quay về, thì con người phải có Tông để tôn thờ cái thâm ân trời biển ấy. Hoc chữ Hán rộng như Ba con, ông ấy thừa nhận thức để hiểu câu thơ : “Nhật mộ hương quan, hà xứ thị” tiếng nói xé lòng của một ngừoi xa xứ, trong bóng chiều tà, lang thang trên đất khách mà không biết quê hương ở nơi nào.

Con biết rằng “cái làng quê bé nhỏ” ấy cũng là một cộng đồng nhỏ của nhân loại, trong nhân loại to lớn mà con đề cập tới, cũng có cái làng quê bé nhỏ này chứ. Con “khát khao tình yêu, sự tim kiếm tri thức và lòng thương xót cho sự đau đớn của nhân loại”. Sao con không tìm cái tri thức về tình yêu quê hương , tri thức về nơi chôn nhau cắt rốn của Ba con. Sao con không xót thương cho sự đau đớn của dân làng An Dạ hay An Giạ, khi con miệt thị và chối bỏ quê hương. 

Bác hy vọng con sẽ thành công trong cuộc sống, thực hiện những ước mơ của con, chào con và luôn tiện cho Bác gửi lời thăm Ba Má, 

Sài Gòn 08-07-2015
Bác Đinh Bá Lộc






Nhận xét

Bài đăng phổ biến