Trăng Tuổi Thơ

Trăng quê mãi nhớ bên lòng
Màn đêm quê ấy vắng đèn soi
Nhờ trăng chiếu rọi cùng thôn xóm
Đám trẻ vui đùa dưới ánh trăng
Ê kìa ... chú cuội bên gốc đa,
Vì xưa làm xấu nên bay lên trời.
Tuổi thơ ngày đó ôi sao nhớ
Trăng đuổi theo ta tới tận nhà
Càng chạy trăng càng theo gót
ngoái đầu lên, trăng ở trên đầu
ĐTH

Còn gì vui khi đến mùa trăng sáng, bầu trời đêm tối đen của quê nay sáng bừng lên, chiệu rọi khắp thôn xóm, cùng đường và ngõ hẹp. Những ngày đầu trăng hãy còn non như bông hoa vừa ra nụ ... rồi đôi ba ngày nữa trăng lại giống cái lưỡi liềm bứt cỏ, bứt lúa ... Đến ngày rằm trăng tròn như cô gái tuổi 18 thơ ngây, sáng tỏa và tròn vo ... qua thêm đôi ngày thì trăng lại khuyết đến trăng tàn.

Khi mặt trời lặn phía tây, màn đêm dần buông xuống thì cũng là lúc ánh trăng dần ló dạng, đám trẻ con vui đùa với tiếng cười tiếng nói, cả một thôn xóm rộn tiếng trẻ thơ. Chúng túm lại chơi những trò con nít: Lật úp bàn tay uýnh năm mười "nhiều ra ít bị " ... dơ bàn tay lên và đưa bàn tay ra cho đến khi chỉ còn lại hai người, rồi tu xì để tìm ra người thua và thắng. Còn lại đứa thua đứng úp mặt vào cột, cấm hé mắt liếc nhìn trộm bạn trốn nơi đâu, rồi đọc to lên từng con số: Năm, mười, mười lăm, hai mươi, hai lăm, ba mươi ...  Cả đám chạy đi tìm nơi ẩn nấp: bụi cây, gốc tường, nằm im núp dưới hố ... Có những đứa khôn ranh hay nhát gan cứ chui vào nơi kín, chờ người ta tìm hoài không thấy rồi kêu lên tha mạng để chơi trò tiếp tục ... Đứa nào chạy nhanh ra đập cập, là chiến thắng và cứu lấy một người. Ôi con nít thời đó vui làm sao, cứ thấy chị Hằng Nga về là vui như hội. Dưới ánh trăng muôn trò chơi con trẻ, đã bao đời đứa lớn chỉ đứa em và cứ thế trò chơi dân gian lưu truyền mãi.

Bài hát Vì sao lại thế: " Xung quanh chúng ta có bao điều kì diệu / Mà ta mới biết chẳng được bao nhiêu / Chuyện trên trời với trăng sao nắng gió / Chuyện ở trong nhà, chuyện ở ngoài xóm ngõ /Vì sao lại thế? Tại vì sao lại thế? /Sao không thế này mà lại là thế kia? / Vì sao lại thế? Phải tìm ra ngọn ngành / Càng thêm hiểu biết chúng ta càng lớn nhanh " .  Nó nhớ ngày xưa sao nhiều chuyện lạ, cứ tự hỏi với chính mình và rồi lần tìm đáp án. Như chuyện Trăng, sao chú Cuội lại lên ngồi tít trên đó, mà chú cứ ngồi mãi bên gốc đa vậy sao? Rồi có những lúc ta chạy trốn ánh trăng, ta ngạc nhiên và đặt ra hàng trăm câu hỏi: Ủa sao kỳ lạ, trăng cứ bám theo ta hoài, ta càng chạy thì trăng càng theo gót, chỉ đến khi ta chạy thẳng vào nhà thì ánh trăng mới thôi theo ta, và đi ra lại ngoài sân thì trăng vẫn nằm đó chờ ... hay trăng thích chơi đùa với ta mới đi theo ta đó.

Nơi phố thị, ánh đèn sáng đã cướp mất cái đẹp của ánh trăng, chỉ khi về quê ta mới nhìn ngắm anh trăng đẹp như ngày xưa đó, ánh trăng rất sáng và quá đỗi nên thơ. Nhìn trăng lòng ta như quay về những ngày xưa ấy, nắm tay các bạn thành vòng tròn, và hát vang những bài thiếu nhi:

" Trái đất này là của chúng mình
Quả bóng xanh bay giữa trời xanh
Bồ câu ơi tiếng chim gù thương mến
Hải âu ơi cánh chim vờn trên sóng
Cùng bay nào - Cho trái đất quay !
Cùng bay nào - Cho trái đất quay ! "

Đôi uyên ương bên bờ sông vắng, anh trăng ơi làm chứng chuyện tình mình.

Rồi năm tháng, ta lớn lên thành chàng trai vạm vỡ, dáng to cao, giọng ồm ồm ... lúc này trái tim ta đã biết đập mạnh khi cầm nay nàng thiếu nữ, biết bồi hồi khi lạc vào ánh mắt nhau, hay rung động khi môi chạm hờ vào má. Có những lúc ta thẫn thờ khi ngồi dưới ánh trăng vàng và nhớ em yêu. Ánh trăng treo mãi nơi xa xôi đó, ước gì ta với tay khẻ chạm, để đem trăng về ngồi với ta.

Những đôi uyên ương làng quê lén mẹ cha ra bờ sông hò hẹn, dưới ánh trăng má em hồng đến lạ, em thẹn thùng cúi đầu nhìn xuống đất, nước vô tình vỗ nhẹ dưới chân em ... em khẻ mĩm cười âu yếm, anh níu thân em áp vào lòng. Những cơn gió thổi tung làn tóc mượt, mùi hương bồ kết lan trong gió, làm chàng trai ngơ ngẫn suốt đêm dài, rồi đêm về một mình thức trắng, hát vu vơ đôi khúc nhạc tình và nhớ một hồn thơ Hàn Mặc Tử: " Ai mua trăng, tôi bán trăng cho / Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ / Ai mua trăng, tôi bán trăng cho / Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò. "

TRĂNG QUÊ...

Trăng sáng đèn vàng nơi xứ xa
Nhớ xưa trăng sáng dọi hiên nhà
Bến vắng sông êm đêm tỉnh mịch
Thuyền ai trôi nhẹ dưới trăng ngà

Ta đã xa rồi xa rất xa
Trăng xưa cách biệt mấy quan hà
Một đời còn mãi lưu vọng nguyệt
Hương cố đời đời mãi thiết tha

Đời đưa trôi nỗi lạc xứ xa
Quê hương mái lá nhớ an hoà
Đồng nội hương thơm vàng lúa mới
Cánh diều căng lộng giữa bao la

Biết đến ngày nào đáo quê xa
Mộng tưởng quê hương lệ nhạt nhoà
Một đời ta đã tóc hoa bạc
Trăng vàng còn mãi... tháng ngày qua.

( Phila đêm 8/27/15 - Lê Hà )

Đọc bài thơ trăng quê của một người chú xa quê, lòng luôn nhớ về ngôi làng ấy, nơi đã ghi bao nhiêu kỷ niệm, của một thời bé nhỏ tuổi đôi mươi, ấm áp bên tình làng nghĩa xóm, với ấm tình gia đình cùng họ tộc, và sao quên mối tình xưa vụng trộm, yêu đơn phương mà chẳng dám nói nên lời. Đêm trăng quê trải dài trên mặt nước, làm ánh lên một vệt dài lấp lánh ... tiếng con đò vỗ mái chèo nhè nhẹ, nước rì rào vỗ vào bờ cát êm ... 

Sài Gòn 29/08/2015
Kts. Đinh Thanh Hải

.............
Facebook: https://www.facebook.com/notes/dinh-thanh-hai/tr%C4%83ng-tu%E1%BB%95i-th%C6%A1/1065113626833010?pnref=story

Nhận xét

Bài đăng phổ biến