Nhớ Trịnh Công Sơn

Chân dung Trịnh Công Sơn - tôi vẽ 14-10-2001.

Ngày đó khi nó vừa mới đôi ba tuổi đời, trong đầu chưa biết nghĩ suy, tâm hồn trong trắng như tờ giấy trắng tinh, mộc mạc, hồn nhiên ... Lúc đó nó đã được nghe những tình khúc của Trịnh Công Sơn rồi, nghe và chỉ là nghe, chứ chẳng hiểu câu từ nó ra sao, bài hát đó được tác giả gửi gắm những gì? Nó mù tịt ... Ba nó mở nhạc Trịnh Công Sơn hàng ngày, những cái băng cassette cũ mềm cứ nghe đi nghe lại mãi, thờ đó miền núi cao Khe Sanh rất nghèo, phương tiện để giải trí rất ít, lâu lâu mới có một đoàn ca nhạc hay đoàn cải lương viếng thăm ... cả vùng có đâu được 2 cái tivi đen trắng, máy nghe nhạc thì dăm ba nhà có ... Hồi đó ba của nó có mua một máy nghe nhạc hiệu Sharp, từ chiếc máy này nó được nghe nhiều bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn ... nghe hoài nó thuộc lòng luôn, miệng cứ ngân nga hát mỗi lúc chơi đùa với đám nhóc trong xóm, bài hát mà tụi nó hát đi hát lại hoài là bài: Gia tài của mẹ ...

Tháng năm lớn dần lên và dòng nhạc Trịnh đã thấm sâu vào máu nó, nó yêu nhạc Trịnh lắm, mỗi lần ôm đàn là nó lại ngân nga những bài hát của Trịnh, đa số thì nó không thuộc hết lời ... và hát có khi sai nhạc, nhưng nó mặc kệ cứ hát ... Nó khoái nhất là ngồi một mình trong căn phòng tối, chỉ mình nó với cây đàn, nó nắn nót tỉa từng nốt nhạc và thả hồn mình hát. Cái thời sinh viên rất nhiều người ở cạnh phòng nói: Sao dân kiến trúc tay nào cũng hâm hâm, đầu óc có vấn đề ... Thời đó nó hay ôm đàn ngồi chơi ở ban công nhà trọ, đêm khuya trời thanh vắng, một tiếng nhỏ còn nghe huống hồ là chơi đàn và hát, có hôm cô bé học ôn thi đại học bước ra sân và với qua nhà nó: Anh ơi anh chơi nhỏ lại tý đi ạ, anh chơi vậy em không tập trung học được ... Vậy là nó ngậm ngùi ôm đàn vào phòng chơi tiếp. Rồi đến lúc nó vùi đầu vào làm đồ án, cả tuần không ôm đàn chơi ... cô bé hàng xóm kia lại đi hỏi chủ nhà trọ của nó: chú ơi anh kia bị ốm hay sao mà cháu không thấy anh chơi đàn nữa ?

Thời sinh viên nó sống xa gia đình, những đêm nhớ nhà nó lại mở nhạc Trịnh ... Rồi những lúc buồn chuyện gì đó nó cũng mở nhạc Trịnh ... Hồi đó nó cứ mở đi mở lại bài: Lời tự sự của Trịnh Công Sơn, qua giọng đọc rất truyền cảm ... mà mãi đến gần đây nó mới biết đó là giọng của nhà thơ Đỗ Trung Quân ...  Có những lúc nó chán đời, buồn phiền hay thất tình ... nó lại mở bài đó và tự an ủi mình: " ... Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng, để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa ..." Xin cho nó trân trọng cảm ơn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cùng giọng đọc của nhà thơ Đỗ Trung Quân.

LỜI TỰ SỰ CỦA TRỊNH CÔNG SƠN
Có những ngày tuyệt vọng cùng cực,
tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau.
Từ buổi con người sống quá rẻ rúng,
tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá.
Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung.
Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng,
để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa.
Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh,
nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống,
cùng một lúc, vừa là kẻ chiến thắng,
vừa là kẻ chiến bại…
Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống
để đưa đến những đấu trường

Nó đàn không hay, hát tệ òm ... nhưng mỗi lần nó ôm đàn và thả hồn theo nhạc thì nó bất cần biết xung quanh ai nghĩ gì, chê hay khen ... cứ thế mà mắt nhắm nghiền lại và hát nghêu ngao, đây cũng là câu mà nó nhớ Trinh Công Sơn nói: "Khi bạn hát một bản tình ca là bạn đang muốn hát về cuộc tình của mình. Hãy hát đi đừng e ngại. Dù hạnh phúc hay dở dang thì cuộc tình ấy cũng là một phần máu thịt của bạn rồi." Thế nên nó không e ngại hay rụt rè, gặp bạn hiền hay có hứng là nó lại hát chơi.

Bây giờ cuộc sống nó cũng khác xưa, sống vội hơn, nhiều cái lo toan hơn và nó lại ít có thời gian ngồi ôm đàn chơi như xưa ... về nhà ăn cơm xong là con cái đùm đề, làm sao ôm đàn mà nghêu ngao được, có những lúc nó thử ôm đàn nhưng không thể nào chơi được ... chỉ trừ khi có men rượu bia thì những cái bị ngày thường đè nén lại trào lên: nói nhiều, thích tra tấn mọi người bằng đàn hát, có những lúc không có đàn guitar thì nó cũng mặc kệ mà hát chơi. Hát xong nó lại thầm cảm ơn: xin cảm ơn sự chịu đựng của quý vị !

Nhạc Trịnh đã cho tôi rất nhiều, những ca từ của ông quá hay ... từ thời sinh viên tôi đã sưu tầm tất cả bài hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, khi nghe bạn nào có đĩa hay của Trịnh là tôi vác ổ cứng máy tính đi xin chép liền, tôi chép nhiều lắm ... nhưng vẫn chưa đủ, chưa hết ... có những bài nhạc của Trịnh mà đến bây giờ mới được nghe.

Thăm mộ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn - Hình tôi chụp ngày 11/12/2011

Cuối năm 2011 tôi đã được đến thăm mộ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, một người nhạc sĩ luôn nằm một vị trí trang trọng nhất trong trái tim tôi và chắc là thấm vào xương tũy tôi rồi. Đứng bên mộ nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tôi vô cùng xúc động, xin thắp một nén hương tưởng nhớ đến người nhạc sĩ tài ba, đã tặng cho tôi cho đời những bản nhạc hay, những lời ca điệu nhạc sẽ mãi sống với thời gian.

01/04/2001 - 01/04/2012 Thời gian trôi qua nhanh thật ... mới ngày nào đó nó đang còn ngái ngủ vì làm đồ án khuya, anh chủ nhà đập cửa rầm rầm và cố đánh thức tôi dậy ... mắt nhắm mắt mở và đầy bực mình lê thân ra mở cửa ... anh chủ nhà nói: " Trịnh Công Sơn mất rồi đó Hải ơi, tivi vừa đưa tin đó ..."  Tôi nhớ hôm nay là ngày nói láo mà, nên đâu có ngu gì mà tin lời anh chủ nhà, tôi ầm ừ và nói: dạ cảm ơn anh đã báo tin, em đi ngủ tiếp đây ...

Sài Gòn ngày nhớ Trịnh
Kts. Đinh Thanh Hải

............
Đinh Thanh Hải hát nhạc của Trịnh:
Hát cho một người nằm xuống: https://youtu.be/kZvozgZs70g
Em đi bỏ mặc con đường: https://youtu.be/8Ta6q0gw0G4
Thăm mộ Trịnh Công Sơn: https://www.facebook.com/notes/%C4%91inh-thanh-h%E1%BA%A3i/th%C4%83m-m%E1%BB%99-tr%E1%BB%8Bnh-c%C3%B4ng-s%C6%A1n/842775525733489


Nhận xét

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến