Vĩnh Biệt Em



Vĩnh biệt em!

Anh nhớ mãi cái ngày đầu tiên có em, anh hạnh phúc vô cùng. Anh rạo rực, vui sướng... trái tim anh căng lên và máu chạy khắp châu thân. Những ngày đó anh là thằng độc thân, một kiến trúc sư nghèo từ Quảng Trị vào Sài Gòn lập nghiệp thời gian chưa lâu. Để có được em đối với anh không hề đơn giãn. Anh tìm mọi cách, và cuối cùng sếp Nhật ký bão trợ kinh phí cho anh cưới em. Ký xong sếp cười: đừng giống như tôi nhé, đến khi sắp về hưu mà vẫn còn mang nợ.

Em à, anh chẳng có gì phải giấu giếm em... trước em anh có một cô tóc vàng, cô ấy gốc bên xứ tàu.
Từ ngày anh gặp em đến giờ cũng khá lâu rồi em nhỉ, anh nhớ không lầm thì đó là năm 2008. Khi cưới em ôi gian nan cái việc thủ tục, giấy tờ. Cuối cùng phải đi nhờ người bạn cũ giúp đỡ.


Em yêu, anh cảm ơn em đã bên anh một thời gian dài, em đưa anh đi khắp mọi nơi, cho anh những thăng hoa của cảm xúc, cái dạt dào của yêu thương. Anh biết em phải chịu sức đè nặng của anh lên em, em oằn mình cam chịu chứ không nói một lời. Anh biết lắm chứ, nên anh thường xuyên chăm sóc em, cho em nguồn dinh dưỡng tốt. Mỗi lần ốm đau, anh vội vàng đưa em đi điều trị ngay... Anh không màng đến tiền bạc, miễn em khỏe và luôn đi bên anh là anh vui rồi.


Giờ đây, anh lại nói lời vĩnh biệt em, anh đau đớn vô cùng ... mất em cứ như thể mất đi đôi chân, đôi tay, thậm chí như cắt đi một khúc ruột. Nhưng em à, anh cần giải thoát cho em, giúp em thôi gồng gánh, oằn mình vì anh quá nặng. Thương yêu em vô cùng, nhưng anh phải đành lìa xa em thôi.
Anh sẽ không gã bán em, vì như vậy e quá tàn nhẫn, phải ra giá, rồi trả lên xuống , thiệt hơn. Anh sẽ trao tặng em cho người anh quý, họ sẽ thay anh quan tâm em, dành cho em tình yêu thương nhất.
.
.
.
.
.
.
Vĩnh biệt em, xe Nouvo yêu dấu !


....
Sài Gòn 07/12/2014
Đinh Thanh Hải

Nhận xét

Bài đăng phổ biến