Trả Cho Anh - Truyện ngắn của Đinh Thanh Hải

Rạo rực mặn nồng và dìu nhau lên đỉnh.
.

Phương trở về thăm VN sau một thời gian dài biệt xứ, mấy mươi năm nơi xứ người ấy mà trong lòng vẫn nhớ Sài Gòn, nhớ miền Tây. Bước xuống sân bay thì Hà đang chờ sẵn ở đó... Phương quen Hà qua một người bạn, cả hai nói chuyện qua về trên FB hay zalo, cô nàng xinh đẹp và chân dài miên man. Cả hai nhìn nhau đắm đuối, vậy là thỏa lòng mong chờ... chàng trai Việt kiều gặp cô nàng Sài Gòn xinh tươi.
Vũng Tàu, Đà lạt, Huế, Khe Sanh - Lao Bảo, Phong Nha Quảng Bình... Cả hai đều đã đến, nàng xinh đẹp hiền hòa như cô tấm trong chiếc áo lụa mềm, chăm sóc Phương từng chút một, còn gì đẹp hơn chuyến đi này, bỏ lại sau lưng gia đình, vợ con, công việc... Giờ đây chỉ có Phương với Hà cùng những đêm ân ái mặn nồng, những nụ hôn nồng cháy, những lần lên đỉnh yêu đương.
- Anh ơi, em không thích đeo bao ca su, khó chịu lắm, em dị ứng
- Em không sợ dính em bé sao?
- Dính thì em nuôi, em yêu anh mừ, em muốn có con anh yêu ạ!
Một tuần sao mà trôi nhanh đến vậy, bên nàng Phương như trở lại tuổi thanh niên, đêm 7 ngày 3 vào ra chưa kể. Hà hiến dâng cho Phương mọi thứ và không vòi vĩnh tiền bạc hay quà cáp. Phút chia tay sân bay cả hai bịn rịn muốn rơi nước mắt. Hà đưa lá thư và nói anh phải hứa lên máy bay rồi mới được mở ra đọc.
Chiếc máy bay đã lên trên bầu trời mà lòng Phương vẫn nằm dưới mặt đất kia... tay run run mở bức thư tình của Hà ra đọc
- Chào anh, mong anh đừng giận khi đọc bức thư này nhé! Em đang hận đời vì một anh chàng Việt kiều, ba năm trước đã gieo vào em con bệnh SIDA, từ đó đến nay em vật vờ sống mà như chết, em ngửa ra cho tất cả Việt kiều thèm em, em chỉ nằm với những anh về thăm quê và thèm "món lạ"... Em đang trả thù đời, nhưng chỉ với đàn ông, anh hãy kiểm tra máu khi về đến nhà, và đừng đụng vào vợ anh mà lây bệnh cho cô ấy.
Phương như chết lặng, nửa thực nửa mơ, nửa mong rằng đây chỉ là điều không có thực.
- Anh ơi, sao 2 tháng nay anh không đụng vào em... từ khi về Sài Gòn trở qua anh khác lạ quá vậy.
Phương rút trong ví ra một tờ giấy, tay run lật bật đưa cho vợ đọc và cầu xin nàng hãy tha thứ cho anh, chỉ một lần vụng trộm mà đã ôm trọn căn bệnh chết người. Mấy mươi năm chung thủy vậy mà chỉ một lần hư, một lần thôi anh vụng trộm với cô nàng bỏng cháy, và nay đã thiêu cháy rụi tất cả đời anh...

.
Sài Gòn 28/08/2017
Đinh Thanh Hải
Truyện ngắn

.
www.dinhthanhhai.com
www.youtube.com/dinhthanhhai
www.facebook.com/dinhthanhhai

Nhận xét

Bài đăng phổ biến