Tháng 11 lại về

THÁNG 11 LẠI VỀ
Sài Gòn 01/11/2018
Hàng năm, vợ của nó về VN bốn đến năm bận... ưu tiên cho ngày tết nguyên đán + tháng 7 sinh nhật vợ + tháng 11 sinh nhật Nó. Mỗi lần về là ngồi tới hai mươi mấy giờ liền, chân sưng phù vì ngồi quá lâu, thương lắm và yêu lắm. Mỗi lần chuẩn bị về là phải làm bù giờ, trực thêm ca cho đồng nghiệp và khi về VN thì đồng nghiệp lại trực giúp ở bệnh viện. Đêm nào cũng 10 giờ mới về nhà, làm tới mấy job. Mạ điện thoại vào nói với nó: "răng con bắt vợ về hoài tội nghiệp rứa", đến mạ chồng mà còn thương con dâu vậy đó, tháng 11 về rồi qua lại, tết lại về tiếp. Người con gái quê Mỹ Tho sống ở Mỹ từ lúc lên 3 lên 5 tuổi, ấy vậy mà sống y chang gái miền Trung, ừ mần con dzu Quảng Trị mà vẹ, việc hiếu nghĩa, phong tục tập quán đặt hàng đầu.
Về quê là mần hết mọi việc, nhìn vợ mà nó quá tự hào, kho nồi cá mà cứ tưởng mạ kho, cay cay và đậm đà kiểu Quảng Trị.
Vài hôm nữa là nàng về để dự tiệc mừng ngày nó cất tiếng khóc chào đời, còn những ngày ni vợ cày suốt ngày thâu đêm, cũng ít thời gian kêu réo chồng ơi, chồng à, chồng ở mô.
Ngày đầu tháng 11, xin nói đôi dòng về nàng, người vợ mà anh yêu quý!
.

Chào tháng 11 thân yêu - năm 2017
Sài Gòn 01-11-2017

Thế là tháng 11 đã về, ngoài kia phố thị Sài Gòn buổi sáng mai cũng lùn phùn mưa bay bay, một chút se lạnh như ở miền núi cao Khe Sanh quê hương Nó vậy. Cái tháng của ngày xưa ấy, đôi trai gái họ Đinh với họ Lê chào đón thành viên mới sau mấy năm trời gia đình chờ đợi, ai cũng lo rằng liệu mạ có bị "tịt" không?
Buổi chiều dần buông của ngày thứ 6, Mạ của Nó trở dạ, cơn đau bụng quặn thắt, báo hiệu đứa con sắp chào đời, cả nhà đưa mạ vào bệnh viện ở Khe Sanh.
oe oe oe... Nó đã chào đời, một hạt cát đã hòa vào bến bờ yêu thương, trần gian cõi tạm đông đầy tình yêu thương cùng với ngọt đắng vui buồn.
Hình hài Nó từ đỏ au và dần khôn lớn, dưới sự chăm lo dưỡng dục của ba mạ, nuôi Nó cực từ lúc chào đời, khóc miết mấy tháng trời, mạ ôm trên tay thì không sao, bỏ xuống là khóc ré lên. Nó được gia đình thương yêu từ thuở nhỏ đến giờ... Quê hương Khe Sanh đã che chở Nó vượt qua bệnh tật và bom đạn của chiến tranh còn nằm đầy trong đất... Như tác phẩm THÉP ĐÃ TÔI THẾ ĐẤY của nhà văn Nikolai A.Ostrovsky, Nó hiên ngang sống.
Chào tháng thân yêu, tháng mà Nó đã có mặt trên cõi đời này!

.

THÁNG 11 ĐÃ VỀ
Sài Gòn 08/11/2012
Vậy là tháng 11 lại về, cái khí trời Sài Gòn cũng se se lạnh, những đêm về khuya ta như có cảm giác mình đang ở miền Trung vậy, có những đợt gió lạnh thổi nhẹ làm ta rùng mình và da thịt nổi lên những con ốc nhỏ. Có lẽ nó thích rất thích mùa đông, cái cảm giác đi giữa cái lạnh thích lắm, chỉ mang chiếc áo mong manh để cho cái lạnh nó áp vào da và thịt, tê buốt, rùng mình, cảm xúc khó ta khi lạnh vờn da thịt. Khe Sanh quê nó ở tuốt trên núi cao, nên quanh sương mù cùng rét mướt. Những ngày lạnh giá đến mức cả tuần mới tắm một lần, và mỗi lần tắm là người như có một làn sương khói bao phủ, mà nước lạnh lại bơm từ giếng sâu lên càng lạnh hơn. Do Khe Sanh nằm ở đỉnh núi cao, nên mỗi lần đào giếng nươc phải thật sâu, có giếng đào sâu tới 20m. Nhắc đến đây nó lại nhớ những cái giếng quê, sao nước nguồn ở Khe Sanh ngọt đến vậy, trời hè nóng nực mà uống một ngụm nước giếng thì thật tuyệt, ngon hơn cả những chai nước suối tinh khiết bán trên thị trường.
Tháng 11 cũng là những ngày cuối cùng của một năm, bà con bắt đầu chuẩn bị cho mùa xuân về, chăm sóc nhiều hơn cho vườn hoa, tỉa lá cho những cành đào với mai. Có nhiều đợt gió mùa bà con phải tưới vào cây bằng nước ấm, thắp đèn sưởi ấm cho cây, mong sao tết đến xuân về có một cành hoa khoe sắc, xuân mà thiếu nhành đào nhành mai thì sao gọi là xuân. Mà hình như đó là cái tục lệ của người quê Quảng Trị có từ lâu đời rồi. Tết đến xuân về có những gia đình không thể tìm ra một nhành hoa mà chưng tết, họ lại ra sau vườn chặt một nhành cây mớơc rồi lấy miếng vải màu vàng, rồi cắt thành những cánh hoa tươi thắm, vậy cũng là xuân rồi.
Những người con xa quê đi nơi khác lập nghiệp, thì tháng 11 về cũng là lúc phải chuẩn bị hành trang về quê, đặt mua vé tàu xe, chứ đến gần tết chắc là đu xe đò mà về với ba với mạ. Cả một năm bôn ba xa quê lập nghiệp, đến lúc xuân về lại quá gian nan, đôi khi có tiền mà cũng không thể mua được vé ưng ý. Có người về Quảng Trị mà phải mua vé tuốt Nghệ An, Quảng Bình... có người ở Nghệ An thì mua vé tận Huế, sau đó lại đón xe đò về nhà. Mỗi lần về quê dịp Tết Nguyên Đán là tốn rất nhiều tiền, cái gì cũng tăng giá gấp đôi, gấp ba. Rất thông cảm cho những người con quê còn gặp nhiều khó khăn, họ muốn về quê ăn tết mà không thể, thôi đành hẹn xuân sau sẽ về. Gia đình ở quê thì trông ngóng, mỗi khi có con cái gia đình ai đó về, mà con ta đang ở nơi xa, nước mắt ba mạ lại chảy lăn trên má. Ôi còn buồn nào hơn khi đón xuân xa xứ? Cảnh đêm 30 gia đình hàng xóm đón giao thừa, nâng ly cụng chúc cười nói vang cả xóm ta lại buồn thê thảm, những lúc như thế thì ta lại nhớ đến bài hát mà ca sĩ Duy Khánh hay hát: Xuân này con không về " ... Con biết xuân này mẹ chờ tin con, khi tháy mai đào nở vàng bên nương. Năm trước con hẹn đầu xuân sẽ về, nay én bay đầy trước ngõ, mà tin con vẫn xa ngàn xa … "
Tháng 11 cũng là cái tháng thân yêu của nó, tháng này mấy chục năm về trước, một người phụ nữ đã sinh ra một bé trai bụ bẫm, trời lạnh giá nhưng lòng ai cũng ấm lạ. Cái xuân năm đó gia đình rộn tiếng vui của người lớn và tiếng khóc ré của con thơ. Đứa bé hình như cũng biết nó là niềm vui của gia đình, nên cứ thế mà làm nũng, đêm nào cũng khóc, cứ bắt mạ bế trên tay hằng đêm, chỉ chịu ngủ trên đôi tay của mạ. Có những lúc mạ mỏi tay, vội để nó nằm xuống giường một lúc, nó liền thức giấc mà khóc, nó cứ vậy hơn 3 tháng trời, giờ đây ông ngoại nó vẫn hay nhắc về chuyện đó. Con lớn khôn hôm nay nhờ công ba mạ mang nặng đẻ đau cùng dưỡng dục, con lớn khôn mà chưa giúp gì cho ba mạ, đôi khi lại làm ba mạ buồn nhiều hơn vui, con luôn cố gắng sống tốt cho ba mạ không mang tiếng đẻ con mà không biết dạy … NÓ cũng xin cảm tạ miền núi cao của nó, đã che chở nó vượt qua bom đạn, bệnh tật.
Nó nhớ hết tất cả những lời mà ông bà hay ba mạ kể, từng lời, từng câu, từng chuyện, chắc không bao giờ nó quên, trừ khi nó mất trí nhớ vì điên loạn, hay va đập đầu quá mạnh vào đá rồi trí nhớ bị lãng quên. Mọi người hay nói tại sao nó hay kể chuyện? Nó luôn trả lời: Tôi luôn viết vì muốn người thân hay những kỷ niệm mãi bên mình.
Nó yêu quê nó lắm, yêu miền núi cao Khe Sanh, Hướng Hóa, Quảng Trị. Nó cũng rất tự hào vì mình được sinh ra và lớn lên ở đó. Miền núi cao đã ôm ấp che chở nó lớn khôn, dòng nước nguồn đã thấm vào máu thịt của nó, nuôi dưỡng tâm hồn cùng trí óc …
.
Bài đăng: www.hodinhvietnam.com/threads/1749

Nhận xét

Bài đăng phổ biến