Em đã đến bên anh vào buổi sớm mai

 Tình yêu của tôi mới đến từ hôm nay
.
Chào em, anh đang đặt mười ngón tay lên bàn phím và gõ từng chữ cái này, ghép thành lá thư gửi đến em, thì anh xin thú thực rằng: Hiện tại, anh không biết là mình đang tỉnh hay còn trong giấc mơ.

Giấc mơ đó đến từ đêm qua qua, cho tới rạng sáng vào lúc 12h45, kéo dài đến tận bây giờ. Anh đã lấy tay nhéo mạnh lên má thì rất đau, ờ anh đang tỉnh mà, chứ đâu phải nằm mơ.

Khi màn đêm buông xuống, mọi thứ bắt đầu im ắng dần, những sự ồn ào của phố thị Sài Gòn đã nhường lại cho những âm thanh của vạn vật - những thứ sống về đêm.

Bên ngoài ô cửa sổ ánh sáng mờ mờ hắt vào căn phòng nhỏ, hình như nơi này không có màn đêm, cho dù là đêm tối thui như giao thừa của 30 tết, hay trăng rằm sáng tỏ, ánh đèn ấy vẫn làm cả một khuôn viên rộng không tối đen như nơi khác.

Thức cùng đêm rất thú vị, ta lắng tai nghe những âm thanh lúc nho nhỏ, rồi lại có lúc to dần, lúc im lặng không một tiếng động nào, chỉ còn nghe tiếng gió từ máy điều hoa, với tiếng thở nhè nhẹ của chính mình...

Lâu lâu lại nghe một âm thanh xé tan màn đêm, tiếng xe ai đó đang chạy vội vàng, từ xa xa tiến lại gần, cái âm thanh ấy lướt qua rồi xa dần, xa dần, sau đó tắt lịm.

Những âm thanh của làng quê nơi phố thị cũng vang lên, do các nghệ sĩ đang chơi với muôn vàn nhạc cụ. Tiếng của muôn loài, tạo ra một bản nhạc ngẫu hứng, không cần nhạc sĩ viết thành giai điệu, hay có một nhạc trưởng chỉ đạo ai chơi và ai ngừng nghỉ.

Có thể những âm thanh của đám côn trùng kêu rả rích ấy, được phát ra là chúng gọi nhau đi ăn đêm, hẹn hò với tình nhân, cũng có thể chúng đang ân ái giữa cái màn đêm ấy, bên vườn rau, bãi sậy, đám cỏ non tơ đang ướt vì những giọt sương... chúng cũng cần hoan lạc, cũng cần duy trì nòi giống mà.

Ừ, ta có tưởng tượng và đoán mò vậy cho thêm phần thú vị, đời này có nhiều loài đêm xuống mới ra khỏi nhà và đi "ăn sương", còn số đông khác lại đi ăn sớm vào buổi bình minh, khi mặt trời vừa ló dạng.

Nhiều đêm thức trọn, qua 0 giờ rồi mà vẫn thao thức hoài... như đêm qua cũng thế, thức hoài và chờ đợi, đôi mắt cứ cụp xuống hoài, như kiểu cánh cửa sổ phải hạ rèm để che ánh nắng chói chang, của mặt trời đang xuyên qua, mang theo sự chói chang và nóng nực...

Em biết không, anh đã hồi hộp, từng phút từng giây... ôi sao mà nôn nao đến lạ. Sau mấy giờ đồng hồ, rồi em cũng đã xuất hiện, ngay từ phút ban đầu ấy, đập vào mắt anh là hình dáng yêu kiều, xinh đẹp, hồn nhiên, làn da rám nắng thật dễ thương...

Anh không ngờ rằng mình gặp em sớm như vậy, em cười hiền hòa và chạy ùa đến bên anh, rồi em chợt dừng lại và chờ đợi, sao anh không mở rộng vòng tay ra chào đón, rồi em ào tới sà vào lòng, cánh tay anh ôm em thật chặt mãi không buông rời...

Anh đã đọc được những suy nghĩ đó của em, nhưng em à, do lúc đó anh hơi bị bất ngờ, phải đứng hình trong phút lặng câm. Anh có thấy nét mặt đang tươi cười của em bắt đầu lo lắng, đôi mắt mở to như dò hỏi: Anh không chấp nhận em chăng? Anh chê em không hợp với anh, không xứng đáng đi cùng anh bên đời... Những dòng suy nghĩ trong em cứ tự hỏi và chờ đợi, em thấy anh đẹp trai quá, men quá, nhất là cặp chân mày tướng, bộ râu quai nón mê hồn... anh sẽ khước từ tình em chăng?

- Chào em, anh vui quá khi em đã đến bên anh, chọn anh!
- Đâu có, em chắc kiếp trước có tu, nên kiếp này mới được bên anh như vậy!!! Thế là anh chấp nhận em rồi hay sao?
- Anh đồng ý chọn em, trước em anh có những cô gái nơi vùng quê cũ anh từng ở, anh có thể chọn lựa... nhưng nơi xứ Mỹ này, anh không được chọn lựa, trời ban sao phải nhận lấy như thế, nhưng anh quá vui khi nhờ cái duyên to đùng ta mới gặp nhau.

Cô gái xinh đẹp ấy quê ở thành phố Houston, nằm ở tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Một miền quê mà có những chàng trai cô gái cowboy (cao bồi) ngồi trên lưng những con ngựa to đẹp, họ cưỡi ngựa như bay trên đồng cỏ, bắn súng bằng cả hai tay... Họ là những người chăn bò trên đồng cỏ rộng mênh mông, đôi khi gặp những con bò ngỗ ngược, những Cowboy đã trị thẳng tay, chúng phải phục tùng nghe theo chứ không hề dám tái phạm.

Vâng, cô gái xinh đẹp của tôi vừa đến hôm qua cũng là Cowboy thứ thiệt, và tên của nàng ấy là: (832) 997 2 x x 7

Nàng đến vào lúc 12h45 sáng, còn bên Houston là 12h00 chiều! Niềm vui thiệt quá ư là đã, ở VN tui dùng số điện thoại 0908 xx 3333 và 0918 xxx 333... Nhưng qua bển chỉ dùng một số ấy mà thôi.

Vợ yêu Triệu Cúc Huyền ra chỗ dịch vụ điện thoại T-Mobile, nhân viên họ kéo số tự động, số điện thoại xuất hiện ngay lần đầu là (832) 997 2 x x 7, tui thích chọn đầu 832 cho giống với số điện thoại của vợ, họ cho chọn thêm một số nữa nhưng lấy luôn số đẹp như mơ này.

Số đã chọn người là có thật thưa quý vị!

February 24, 2020
Đinh Thanh Hải

Nhận xét

Bài đăng phổ biến