Cùng chia sẻ với trẻ em bị tự kỷ

Trẻ em bị chứng bệnh tự kỷ
.
Trên mạng xã hội thường có nhưng lan tỏa dễ thương, ngọt ngào, ấm áp... đó là sự thể hiện tình người, sự chia sẻ để xoa dịu vết đau thương, sự phiền muộn. 
Có thời gian "dậy sóng" mạng xã hội với trào lưu đăng ảnh hoa hướng dướng, ủng hộ 30.000 VNĐ cho bệnh nhi ung thư, bằng cách là đăng tải bức hình hoa hướng dương kèm theo nội dung: "Hãy góp phần ủng hộ 30.000đ cho các trẻ em bệnh ung thư, trong chương trình Ước Mơ Của Thúy" đồng thời NHỚ ghi từ khóa #uocnguyenhong2018#ngayhoihoahuongduong2018."
Mấy hôm nay, lại có chia sẻ về các em bé tự kỷ, bằng cách đăng hình ảnh yêu thương, copy y chang câu status viết sẵn, đăng bài ở chế độ công khai, NHỚ ghi mấy từ khóa #autism #awareness #a365 - khi gom đủ 100.000 chữ A, gói tài trợ 200 triệu đồng sẽ được trao để có những lớp học miễn phí cho các cháu tự kỷ...
Không biết thực hư sự việc ra sao, có ai ngồi đếm từng cá nhân đăng bài chia sẽ hay không?
.
THẮC MẮC:
- Nếu có tiền 200 triệu rồi thì hãy làm từ thiện đi, sao phải chờ đếm đủ 100.000 người đăng chia sẻ - mới mở gói đó ra. Hay muốn nhiều người đăng tải để quảng bá cho chuyện gì? tập trung dư luận vào chuyện chi?
- Sao không kêu gọi tấm lòng hảo tâm, hãy gửi tiền hay vật chất đến địa chỉ của trung tâm mở lớp dạy học miễn phí cho các em không may bị tự kỷ trên 3 miền Nam - Trung - Bắc? Thiết thực hơn không?
.
Rất nhiều người nghe qua "tự kỷ", nhưng chắc ít ai biết thực hư trẻ bị tự kỷ là gì?
AUTISM đó là bệnh Tự Kỷ, trẻ bị bệnh sẽ khó khăn với giao tiếp, hòa nhập với mọi người xung quanh, đôi khi một hành động cứ lặp đi lặp lại. Trẻ bị tự kỷ hay sống khép mình, tự "o bế" mình trong khoảng trời riêng mà chúng tự tạo ra, xây dựng 4 bức tường che chắn, tưởng tượng mình là những nhân vật anh hùng - siêu nhiên - có khả năng cứu nhân độ thế, hành động bất thường.
Trẻ tự kỷ có nhiều nguyên nhân, có thể do di truyền, hoặc khi mang thai người mẹ nghiện hút thuốc lá - bia rượu - ma túy... Bên cạnh đó trẻ tự kỷ do gia đình bỏ rơi - la mắng - đánh đập.
Nhận biết trẻ em bị tự kỷ là: sống khép kín, ít tiếp xúc với mọi người - cứ chống đối lại ba mẹ hay anh chị em - rối loạn nói năng - hành vi lặp đi lặp lại - chơi một trò thường xuyên (chơi nhạc, xếp hình, rờ mó hoài món đồ...) - Thích ở một mình - Tự làm đau bản thân, lắc lư vô định, đi bằng ngón chân, lười ăn uống...
Tôi đã gặp rất nhiều trẻ em bị bênh tự kỷ, gần đây thì gặp 2 em bé trai - là con của hai gia đình quen biết. Có thể do ba mẹ nhậu nhẹt về say xỉn, rầy la, chửi bới... trẻ bắt đầu sợ hãi, khép nép, trốn vào phòng ở ẩn, chơi game, đọc truyện kiếm hiệp - hóa thân thành siêu nhân - anh hùng... Tự mình lạc vào trong cõi riêng mà chúng tự tạo ra, đi trừ tà diệt ma, thay trời hành đạo (môn phái thiền Trường sinh học - mở luân xa là tự kỷ cấp cao cho người lớn tuổi, thiền nhiều cũng sẽ hoang tưởng - tự kỷ - tâm thần).
Anh bạn buồn phiền chia sẻ: "Con tui năm nay đã ngoài 20 tuổi, cứ thích làm anh hùng đi trừ khử bọn xấu, có lần con trai của anh cầm cây thước và dí thẳng vào mặt anh và nói: Ta là Samurai võ sĩ ở nước Nhật Bản - ta đến đây để trừ khử nhà ngươi, vì dám chửi bới và đánh đập mẹ con ta."
Ở phương Tây, khi cha mẹ giận nhau thì họ bắt con đi vào phòng riêng, hoặc họ tự vào phòng và cùng "toang" nhau. Hạn chế tối đa việc "gây lộn" hay chửi những từ tục tĩu trước mặt con.
Tối kỵ nhất là kéo bạn bè về nhà ăn nhậu, đàn hát, khi có con trẻ nhỏ... bắt con cái nhìn thấy cảnh không hay ho gì, rượu vào lời ra và bao nhiêu từ xấu văng ra vô tội vạ, ồn ào bát nháo mất hết sự ấm áp của gia đình, nhẹ nhàng nơi tổ ấm, trong sáng tâm hồn trẻ thơ.
Đừng la mắng - đánh đập con cái quá nhiều, đặc biệt khi con của bạn đã bị bệnh tự kỷ, hãy quan tâm con nhiều hơn, nhẹ nhàng trong lời nói và ánh mắt thân thiện, vòng tay đưa ra thật bao dung... như quý vị coi trọng bạn nhậu vậy đó, tình thương mến thương, sợ bạn buồn phiền, giận hờn.
Có lần tôi đến nhà người bạn có con trai bị tự kỷ, biết chuyện nên tôi đã nói chuyện với cháu, khai thác xem cháu thích gì, nghĩ gì, không muốn gì... để sau đó nói lại với ba mẹ của cháu. Tôi khuyên cháu hãy cứng cáp lên, thậm chí khuyến khích có bạn gái đi - tuổi của cháu xưa chú đã có bồ rồi á... Rồi tôi nói cháu hãy đấm vào bàn tay chú thật mạnh coi, "tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu" thế đó mà cháu trai ấy không dám đấm mạnh, sợ tôi đau hay sợ tay cháu đáu không biết nữa... Tôi cứ khuyến khích cháu hãy đấm mạnh đi, hít thật sâu vào và dồn lực vào nắm đấm, uýnh phát coi... một lúc sau cháu mới dám đấm mạnh... và cháu có vẽ khá hơn, thở phào nhẹ nhõm như vừa qua lần đầu tiên làm "đàn ông" với phụ nữ... Sau lần đó, cháu muốn gặp tôi. Cu cậu không còn đàn organ trong phòng và gắn tai phone tự nghe, mà đã mạnh dạn đánh đàn tặng cho mọi người nghe...
Có thể kiếm chỗ nào đó cho trẻ ném bể chai lọ, hành động đó rất đã, giải quyết căng thẳng ngon... Cho nghe nhạc rock với âm thanh cực mạnh, điên loạn một chút. Cũng có thể cho trẻ đốt giấy tờ, xé toạc quần áo, đóng cửa phòng lại và hét thật to... làm cho đã cơn điên hay những khó chịu trong người bị dồn nén bấy lâu.
Hãy cho trẻ tham gia hoạt động xã hội nhiều, tập võ, tập bơi lội, cho con trẻ tham gia hướng đạo - để biết "tự xử" khi ai đó ăn hiếp, biết thoát khỏi nguy hiểm, tự cứu minh khi bị lạc vào rừng...
Cho cháu mời bạn bè về nhà chơi đùa, nấu cho chúng ăn... khuyến khích chúng phá phách. Nhờ mọi người xung quanh giúp đỡ, nói chuyện và chia sẻ với con của bạn.
Đừng dạy con kiểu thúc ép, la mắng... bởi vì trong chúng đã thiếu tự tin rồi, đã không bình an trong suy nghĩ với hành động.
Hãy làm bạn với con của mình, nói chuyện, chia sẻ, cho con trút bầu tâm sự. Hãy khen khi con đạt được điều hay đẹp, hãy nhẹ nhàng khi con vi phạm lỗi lầm... Như kiểu mỗi lần ta gây ra tội là tự xám hối, ăn năn... hoặc phải nói ra cho nhẹ lòng, xưng tội, rửa tội, ăn chay.

April 15, 2020
Đinh Thanh Hải

Nhận xét

Bài đăng phổ biến